Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2012

Gosa (Death Bell) 1

Rating: 3.5/10
http://imdb.com/title/tt1438522/
...

Phim đã dưới trung bình thì thiệt không có gì để nói nhiều.

Về bối cảnh, do đã quen với Battle Royale nên không thấy có gì mới.
Cốt truyện hợp lí.
Diễn viên ổn. Mãi về sau mới biết Kang Hyun là do Kim Bum đóng, hèn chi thấy quen quen, dễ thương... :">
Blah blah...
Đủ để 3/10

0.5 còn lại là: *có spoil*
- Ông thầy, dù bản chất vẫn tốt, nhưng đạo đức giả không phủ nhận được.
- Câu chuyện nguyên nhân của sự việc. Hợp lí.
Nỗi đau của người cha không được ở bên gia đình mình, rồi mất con, và vì thế mà sẵn sàng giết người không gớm tay bằng những cách man rợ. Cảm thông nhất là khi ông giết ông thầy (không nhớ nổi tên T_T), tay run run, chém dứt khoát, mặt thương cảm, không biết tiếc ông thầy hay thương nhớ con. Thật sự không thấy lạ khi ông là thủ phạm chính.
Sự thẫn thờ đến điên dại của người mẹ.
Khi Ji Beom chứng kiến vụ việc và bị ám ảnh.
Tuy vậy vẫn không đồng ý sự đánh đồng Il Na và Ji Won.
- Nhạc chuông Fur Elise bản mix nghe nó ma quái thế nào, và đồng ý với review của một bạn bên vnsharing, đó là tiếng chuông ẩn dụ cho sự căng thẳng của mỗi lần "phát" đề.
- Cái cuối cùng, và thương nhất, là đoạn trò chuyện giữa cha mẹ Ji Won lúc đã chiếu đến credit. Thương cho sự khổ cực và tình thương con của họ.

Có duy nhất 1 cái tiếc:
- Không được thấy cô Choi cười dù chỉ một lần, không tính cái lần nhịn cười vì bản nhạc phát ra khi đang thi :">

Còn việc Kang Hyun chết, tiếc hơi hơi, nhưng cảm thấy hợp lí.

Phim thực xem cho vui, giải trí hoặc đổi gió cho những người thích thể loại kinh dị.


Diary of a Nymphomaniac

Rating: 6.7/10
http://imdb.com/title/tt1111890
Chân thật - Nhân văn

Tính ra, do tưởng nhầm phim có rating cao trên imdb, nên tôi mới quyết định xem phim này, và khi xem, có phần đánh giá hơi rộng tay.

Một trong những bộ phim không nói tiếng Anh hiếm hoi mà tôi xem. Ngôn ngữ thật không phủ nhận được vai trò của mình trong việc tạo cảm nhận cho con người, nhất là trong một bài nhạc, hoặc một bộ phim. Thế nên, điều đầu tiên bộ phim đem đến cho tôi đó là cảm giác thú vị trước một ngôn ngữ lạ - tiếng Pháp.

Điều thứ hai mà bộ phim đã bất ngờ đem đến cho tôi đó là những hình ảnh quá chân thật, đúng nghĩa "trần trụi", nhưng lại không khiến tôi phản cảm (hoặc tôi là người khá thoáng trước những hình ảnh đó). Sự chân thật từ hình ảnh đến nội dung. Thành kiến trọng nam khinh nữ tồn tại và ăn sâu trong trí óc của biết bao người. Đàn ông "chơi gái" ít bị lên án nặng nề, có khi còn thể hiện độ "phong trần", "bản lĩnh", và "mạnh mẽ" giữa cánh đàn ông với nhau. Còn khi một người phụ nữ "nghiện sex", "cuồng dâm", họ bị nhìn như thế nào dưới con mắt xã hội?

Chuyện phim là một câu chuyện hợp lí của một người phụ nữ nghiện sex trong quá trình sống thật với bản chất của mình và sống như một người phụ nữ - thỏa mãn nhu cầu và được yêu thương.

Nữ diễn viên chính lúc đầu không cho tôi cảm giác đặc biệt, có thể do bộ phim quá chân thật nên tôi nghĩ đó là đương nhiên, là bình thường, là không riêng biệt. Để rồi cho tới cái cảnh cô muốn nhảy lầu mà cuối cùng không đặng, cũng như nỗi đau của cô khi mất đi tình yêu, phải đến khi đó, tôi mới công nhận là cô có tài diễn hay, diễn đến toàn vẹn những cảm xúc của con người, vừa cực độ, vừa hợp lí.

Hợp lí và chân thật, là hai từ không thể không nhắc đến và còn phải nhắc hoài về bộ phim này.

Nhưng chỉ có vậy, tôi sẽ chỉ đánh giá 6/10. Vậy còn 0.7 kia? Chính là đoạn cuối phim, bao quát cuộc đời của Valerie và gửi gắm tư tưởng nhân bản: Hãy sống - và sống thật với mình - vì mình chứ không phải vì người khác hay vì dục vọng. Đoạn cuối phim mới thật đáng ăn tiền. Nó khiến cho tôi có cảm giác về cái kết có hậu, dù không hoàn toàn như vậy, tùy theo quan điểm mỗi người. Riêng tôi, được sống với bản thân mình, khác với sống không cần người khác, là một điều hạnh phúc.

Tôi sẽ vẫn khuyên những ai cần nó xem bộ phim này vì đoạn cuối. Duy, vẫn chưa đủ thuyết phục để được điểm 7 tròn.

Tôi thích sự hợp lí, chân thật của bộ phim kể cả đến những vai phụ, tên Valerie của nhân vật nữ chính, câu chuyện về con ngựa đầu tiên được thuần phục, và
"Gã đàn ông đã đi tìm điếm thì tuyệt không phải là người đàng hoàng"

"Hãy sống"


Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012

Fuge XVI - J.S.Bach - The Well-tempered Clavier - Book I (BW861)

Đánh một bài đàn là kể một câu chuyện
Không cần logic, miễn là có nghĩa
:"> (tất nhiên có logic thì lại càng tốt :-")

[Mở màn]
[1]Mọi người xin hãy ổn định. [2]Vở diễn sắp bắt đầu. Hôm nay chúng tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện, [3]câu chuyện mà tôi dám chắc bạn chưa nghe bao giờ. [4]Đó sẽ là một câu chuyện về... ấy khoan đã, câu chuyện sắp bắt đầu rồi. Mọi người hãy nhanh chóng ổn định chỗ ngồi, sẽ không làm bạn thất vọng đâu... (nháy mắt tinh nghịch ;-) )
[Nhạc nhẹ dần - Hạ màn]

[Mở màn - Câu chuyện]
Chuyện xảy ra ở 1 làng chài nọ. Có 1 đôi yêu nhau. Ngày qua ngày, cho đến khi biến cố ập đến, và sóng gió khiến họ phải xa nhau.
Mọi chuyện đã kết thúc như thế. Anh đã đi như anh phải đi. Còn cô gái, cô ở lại, và khóc, rồi cô cất tiếng hát:
~(tha thiết, nỉ non)~
Khi một người con gái yêu anh, xin anh đừng từ chối, đừng gian dối. Bởi vì anh có biết (rằng), trái tim của một người phụ nữ yêu, là sâu thẳm đáy đại dương đang dậy sóng.

[Kết]
Hãy nhớ! Hãy nhớ. Hãy nhớ...
Câu chuyện của một người con gái về trái tim yêu...

Các bạn thấy câu chuyện của chúng tôi thế nào, còn muốn nghe kể tiếp?
Nhưng ngày hôm nay, câu chuyện sẽ chỉ đến đây thôi.
[Knowing smile - Kết hoành tráng - Hạ màn]

*viết chơi cho vui =))*


VII - The Chariot - Rider Waite

*cảm nhận bản thân*

Kẻ đi chinh phục và thống trị
Điều khiển, quyền lực, và thành công

Người trong lá bài như một vị tướng, có dáng dấp hoàng gia. Đây có thể là một vì vua trẻ, hoặc một người sắp kế vị.
Cỗ xe mở (không kín), thể hiện phong thái tự tin, gan dạ, dám đương đầu.
Rèm có hình ngôi sao, và cả mũ miện trên đầu người cũng có hình sao/mặt trời
Áo giáp kiên cố. Hai bên vai có miếng giáp hình mặt người, có thể xem tương ứng với hình mặt trăng, suy ra hội đủ 3 yếu tố tự nhiên trời - trăng -sao.
Tay cầm gậy chỉ huy, không thấy kiếm.
Cỗ xe có bánh xe, hiện đại
Kí hiệu ở phía trước cỗ xe, đôi cánh, hình cái khiên, và...?
Hai nhân sư như kéo cỗ xe nhưng không hề thấy dây buộc.
Phía sau là lâu đài/thành phố thể hiện sự trù phú cũng như hậu phương vững chắc
Tông vàng hoàng kim là màu chủ đạo của toàn bộ lá bài.

Lá bài này khiến tôi gợi nhớ đến:
1 - Napoleon Bonaparte, một con người trí cao, tài cao, tham vọng lớn, "lừa" được cả thiên hạ, không tin và không hiểu được người bạn của mình (*)
2 - Alexandre đại đế - một trong những nhân vật yêu thích của bản thân tôi, vì vua trẻ thanh tú lẫn tài ba, đi chinh phục gần được cả thế giới, hình ảnh của có tham vọng, dám làm và đầy đủ khả năng để đạt được tham vọng.
3 - Con trai của thần Appollo, được cha cho cưỡi cỗ xe mặt trời, nhưng vì không biết điều khiển đúng mực đã gây đau thương cho nhân loại và trả giá bằng cái chết của mình
4 - Đôi cánh Icarsus, cũng tương tự câu chuyện trên, giống ở sự bồng bột của tuổi trẻ, khác là ở Icarsus có 1 sự mơ mộng (hão huyền)
5 - Vị thần chiến tranh Ares luôn đi chinh chiến khắp phương (cảm hứng từ Mythic Tarot).
Câu chuyện 2 và 3 là những câu chuyện tôi cho là gần với lá bài này nhất. Số 5 xem như hợp lí.

Cưỡi 1 cỗ xe, điều tiên quyết, là phải có bản lĩnh.
Điều khiển 1 cỗ xe, không phải chỉ cần y nguyên thiết lập ban đầu mà phải luôn liên tục điều chỉnh, vì xe vận động nên luôn thay đổi và người cưỡi xe là người điều khiển cho những thay đổi đó theo đúng hướng và ý định của mình.
Một chiếc máy bay luôn luôn bị lệch khỏi quỹ đạo, gần như 90% thời gian bay, nên người phi công luôn phải tỉnh táo, không chút lơ là, và lái chiếc máy bay về đúng quỹ đạo.
Vậy điều khiển cỗ xe còn đòi hỏi 1 sự tập trung liên tục.
Có phương tiện luôn giúp ta di chuyển nhanh hơn nhưng tốc độ đi kèm với sự nguy hiểm và tinh thần cảnh giác.

Nói đến việc cưỡi xe là nói đến quá trình và sự điều khiển quá trình đó.

Tuổi trẻ luôn gắn liền với nhiệt huyết, bốc đồng và tham vọng, có khi không lường được sức mình như con trai của thần Appollo, và cả sự cao ngạo.
Khi xem phim "Thiên thần và Ác quỷ", tôi đã phải thốt lên: Đừng giao cho tuổi trẻ quyền lực (quá sớm).
Cũng lại có một câu danh ngôn "Nếu muốn thử thách 1 người, hãy giao cho họ quyền lực".

Người trong lá bài, tôi đoán chắc, là một người chỉ tin vào những gì do chính mình chứng kiến, trải nghiệm, tận mắt thấy tai nghe tay làm.
Nhưng vẫn là 1 người được nhận sức mạnh của thần linh, thông qua hình tượng 2 con nhân sư, 1 trắng 1 đen, như cũng thể hiện sự sáng-tối, phải-trái, đúng-sai, và mâu thuẫn trong 1 con người.

Hình ảnh nhân sư cũng là 1 điều khá thú vị. Do bản thân tôi ảnh hưởng nhiều từ thần thoại Hi Lạp - La Mã và khi vừa nhìn thấy lá bài đã liên tưởng ngay đến câu chuyện con trai của thần Appollo nên đã đinh ninh 2 con vật đó là ngựa, và cả các lá The Chariot trong các bộ bài (cận đại) khác cũng hay thường sử dụng hình ảnh ngựa. Nhưng đến nay tôi mới nhận ra đó là nhân sư, và sự tinh tế của nó.
Thứ nhất, nhân sư là biểu tượng của Ai Cập, đầu người mình sư tử, theo tôi nhớ hoàn toàn không có trong thần thoại Hi Lạp - La Mã hoặc trong kinh thánh (?!). Bài Tarot xuất phát từ Ai Cập nhưng chính thức được vẽ lại và phổ biến từ Pháp, Ý và hẳn là từ bộ Tarot de Marseille của Pháp, sau mới đến bộ của Rider Waite. Trong toàn bộ bài Rider Waite, bản thân tôi nhận thấy có nhiều chi tiết liên tưởng được tới kinh thánh (Do Thái giáo) và thần thoại, nhưng liên quan tới Ai Cập thì lại rất ít. Vậy tại sao trong lá bài này lại có chi tiết nhân sư?
Thứ hai, nhân sư là người (?!) bảo trợ (cho kim tự tháp cũng như cho Ai Cập - cảm nhận), có uy quyền riêng của bản thân, nhưng ở trong lá bài này là ở vai là vật bị điều khiển. Vật siêu tự nhiên (mythic creature) bị điều khiển bởi vật tự nhiên (human - mortal). Phải chăng thể hiện cũng như đề cao sức mạnh của con người trước tự nhiên - Nature? Người cưỡi được nhân sư cũng làm chủ được vận mệnh của mình - dù chỉ là người trần xác thịt?
Thứ ba, nhân sư bên cạnh việc đại diện cho thế lực thần linh, còn là đại diện cho sự thông thái. Không ai không biết đến câu hỏi: "Con gì buổi sáng đi bằng bốn chân, đến trưa đi bằng hai chân và đến chiều đi bằng ba chân". Vậy nhân sư trong lá bài này là sự bảo trợ/hỗ trợ/thuần phục về sức mạnh thần linh/tâm linh và sự thông thái/trí tuệ cho con người kia.

[A.E.Waite] Nếu anh ta đến đền thần của The High Priestess, anh sẽ không thấy được cuộn giấy chữ Tora (kinh Torah của Do Thái giáo?), cũng như những gì cô hỏi anh cũng không thể trả lời. Y không có trong người dòng máu thần thánh.
Y hoàn toàn là một con người trần gian thực dụng và trần trụi nếu bỏ lớp áo giáp kia.

Đây còn là lá bài dấu hiệu cho sự chiến thắng, thành công, và đoạt/đạt được điều mình muốn với những sự bảo đảm: bản lĩnh, sự tập trung, kiên định, tham vọng, được bảo trợ nhưng vẫn đạt thành tựu bằng sức và trí tuệ (phi thường) của mình.

-----o0o-----

(*) Napoleon hứa xóa bỏ chế độ quân chủ chuyên chế nhưng lại tự xưng vương.
Vào những ngày cuối đời bị giam cầm, bạn ông có gửi tặng ông một bộ cờ vua, ông rất lấy làm thích và thường xuyên lấy ra chơi. Sau khi ông chết, người ta khám phá thấy dưới bộ cờ vua có cất giấu bản đồ và đường đi nước bước để thoát ra khỏi nhà ngục. Vậy mà Napoleon đã không hề hay biết.


Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2012

XV - The Devil - Rider Waite

*cảm nhận bản thân*

"Ma xua lối, quỷ dẫn đường"
Như con rắn ngày xưa đã dụ dỗ Eva

Lá bài của sự dục vọng, mù quáng, cám dỗ và ràng buộc
Ta sẽ chịu để cuộc đời ta bị sai khiến, trói ngu ngơ như thế sao?

Đây là lá bài tương ứng với The Lovers, thiên thần đã không còn phù hộ che chở mà thay vào đó là ác quỷ, chỉ vì phút mê muội của con người, vì Eva đã nghe lời con rắn ăn trái cấm và loài người bị truất khỏi thiên đàng.

"Vì tội lỗi thông qua con người đầu tiên mà xuống thế gian, thì tất cả loài người sau này đều có tội"
"Therefore, just as through one man sin entered the world, and death through sin, and thus death spread to every person, because everyone sinned (Rome 5:12)

Nhân gian có phải là một dạng địa ngục?
Khi chỉ về tinh thần, nhân gian là thiên đường trong sạch
Còn khi chỉ là vì vật chất, nhân gian cũng chẳng khác địa ngục là bao
Vậy nhân gian vừa có thể là thiên đường, vừa có thể là địa ngục
Cách để từ địa ngục lên thiên đường ngay tại nhân gian là xóa bỏ sự ràng buộc, những cám dỗ mù quáng, những lề thói, thói quen gây hại hoặc tổn thương người khác lẫn chính bản thân mình
Thiên đường và địa ngục âu khác ở chỗ có biết đút cho nhau ăn không, con người ta nghĩ đến mình hay nghĩ đến người khác (*)

Quỷ ở đây tạm cho là Satan, với hình tượng ngôi sao năm cánh lật ngược ở trên đầu, cơ thể thô kệch và lông lá thể hiện cho sự nguyên thủy, người không ra người, ngợm không ra ngợm.
Là con rắn đã hiện nguyên hình?

Hai hình tượng nam nữ trong lá bài này giống với trong The Lovers nhưng có thêm sừng và đuôi, bị trói buộc mà không có dấu hiệu của việc nhận thức được điều đó.
Trần trụi, biết mình trần trụi (sau khi đã bị truất khỏi thiên đường), nhưng không còn để tâm đến (mặc kệ) điều đó.

Con người ở "nhân" gian, nên mỗi con người đều có thể là thiên thần hoặc ác quỷ
Mặt tối của con người, là bản năng thuần, là chữ "con" (**)?
Chỗ nào có ánh sáng thì nhất định sẽ có bóng tối, vậy mặt tối của con người là không tránh khỏi
Ta có quyền vị kỉ cho bản thân 1 chút, nhưng làm hại đến người khác nó sẽ thành cái nghiệt
Làm hại người khác cũng sẽ hại đến bản thân ta

Đuôi của người nam như là bị ngọn đuốc nhóm lửa, như thể con người bị ma quỷ xúi giục
Đuôi của người nữ là chùm nho, gợi nhớ đến nàng Persophone vì ăn vài hạt lựu đã phải ở lại địa ngục với Hades
Hẳn đó cũng là điểm yếu của người nam và người nữ ở đời khiến họ lộ ra mặt tối, tất đều là dục vọng bản năng. Ở nam là dục vọng về những ý tưởng ma quỷ và ở nữ là dục vọng về vật chất

Bị trói buộc mà không hay biết mình bị trói buộc, có nên hay không?
Có 1 câu chuyện thiền:
"Có 1 người đang bị trói, vùng vẫy. Phật lại hỏi:
- Kẻ nào đã trói ngươi?
- Không ai cả
- Vậy sao ngươi kiếm tìm sự giải thoát?"

Trong một mối quan hệ, lá bài này có thể biểu hiện sự lệ thuộc, phụ thuộc, mù quáng và không tự chủ (tự kiềm chế) được unhealthy co-dependency [Tarotpedia]

Bàn tay phải của quỷ để mở, hở tay, ngược với bàn tay kết hợp của The Hierophant, thể hiện con người sẽ bị chia rẽ, tan rã nếu bị dục vọng xen vào, giữa con người với nhau và con người với đức tin của mình (***)

Biểu tượng ngôi sao năm cánh lật ngược - sự thần thánh bị đảo lộn

Tại sao ma quỷ hay được thể hiện bởi cánh dơi, hoặc cánh thiên thần đen? Phải chăng vì sự khác với cái chung và bị tách rời, ruồng bỏ? Cũng như sự mâu thuẫn trong chính bản thể? (****)
Toàn bộ hình ảnh con quỷ ở đây là một sự kết hợp không hòa hợp.

-----o0o-----

(*) một câu chuyện ngắn, đại ý là: Có 1 người sau khi chết được linh hồn đưa đi "tham quan" thiên đường và địa ngục. Khi ông ở địa ngục, ông thấy cảnh tượng những con người ngồi quanh 1 cái nồi lớn, mỗi người tay bị buộc vào một cái muỗng dài, chật vật múc thức ăn từ nồi cho vào miệng và trông họ thật ốm đói, thảm hại. Còn khi lên thiên đường, cũng một cảnh tượng y như vậy nhưng những người ở đây lại béo tốt, hồng hào, khỏe mạnh. Người đàn ông mới lấy làm lạ hỏi linh hồn vì sao lại thế. Linh hồn đó đã trả lời: "Đơn giản thôi, vì những con người ở đây họ biết đút thức ăn cho nhau"
(**) "con" trong "con người"
(***) Eva trái lời Chúa nên bị tách rời khỏi Đức Chúa
(****) Dơi - nửa chim nửa thú.
Cánh thiên thần đen - Thiên thần bị cám dỗ, sa đọa?


V For Vendetta

Rating: 8/10
Http://www.imdb.com/title/tt0434409
Amazing - Unique - Excellent - Brilliant

Bộ phim được sản xuất vào năm 2006, tức cách đây được cũng khoảng 5 năm. Tôi đã xem nó cũng được khoảng 2-3 lần, từ thuyết minh cho đến phụ đề, từ kênh VTV3 cho đến HBO, cứ mỗi lần thấy phim là đều ngồi lại coi (tất nhiên là khi không có việc gì quan trọng lắm), và lần nào cũng coi đứt khúc từng đoạn rồi tự ghép lại với nhau. Mãi đến hôm nay mới ngồi down phim về xem 1 lần từ đầu đến cuối.

Điều đầu tiên phải nói là bản phim down về sub quá... ngu (>.<"), đến nỗi gần như là tôi chỉ nghe phần tiếng Anh và đoán ý cộng với chút kí ức còn sót lại. Dù đau lòng nhưng có lẽ vẫn phải xóa và tìm một bản khác sub tốt hơn.

Điều thứ hai phải nói là có những chi tiết sẽ cần tìm hiểu thêm trước khi có cái nhìn đầy đủ về bộ phim: Guy Fawkes - sự kiện ngày 5 tháng 11, và bản comic của phim này (phim chuyển thể từ truyện).

Vậy hãy xét bộ phim này trên phương diện độc lập, riêng rẽ, với những ý kiến chủ quan của cá nhân:

*lúc nào cũng có spoil :">*

Phim được sản xuất sau sự kiện ngày 11 tháng 9 nhưng truyện đã được hoàn thành trước đó nên chúng ta tạm xem bộ phim không có ý định ám chỉ, lột trần; bối cảnh phim là viễn tưởng: nước Anh sau chiến tranh thế giới thứ ba với chế độ độc tài chuyên chế.

Được chuyển thể nên phim có 1 lợi thế rất lớn, đó là một cốt truyện hoàn hảo, tuyệt vời. Và cũng phải cảm ơn anh em nhà Wachowski đã biên tập 1 kịch bản phim toàn vẹn.

Về diễn viên, bản thân tôi đánh giá là diễn tròn vai. Dẫu sao, điểm hút hồn của bộ phim không phải là bất kì nhân vật cụ thể nào mà là cốt truyện và cái mặt nạ Guy Fawkes, biểu tượng của ý tưởng/lí tưởng trong phim.

Concept cũng như toàn bộ bộ phim chỉ để thể hiện "ý tưởng - idea". Bởi vậy, không có một cái gì cụ thể, chính xác hay đơn giản là hiểu được theo nghĩa hẹp. "Tự do" và "Sự thay đổi" trong phim có thể áp dụng cho bất kì quốc gia nào, hoặc là nhận thức của 1 thế hệ, hoặc chỉ là để giải quyết mâu thuẫn trong mỗi con người (tuy phim thể hiện tính cộng đồng và tập thể nhiều hơn: mọi người là một và một có thể là bất kì ai trong mọi người).
Có thể nói, mặt nạ Guy Fawkes là một biểu tượng, V là một hình tượng, và cả bộ phim là một ý tưởng. Tôi đã rất muốn nâng concept này lên thành "lí tưởng", nhưng rồi lại thôi. Vì lí tưởng là những gì cao đẹp và vững chắc, trong khi ý tưởng của V lại mang tính hơi mơ mộng và có khi không thực tế, cách làm của V có thể mang lại sự thay đổi nhưng không rốt ráo, bạo lực không giải quyết được nguồn cơn. Để rồi ý tưởng ấy có thể sụp đổ và tan biến, bị lãng quên, dù có thể có (hàng ngàn) người kế thừa nhưng kết quả vẫn không thể hơn. Vậy nên ý tưởng của V không phải là lí tưởng.
Cái riêng nổi bật nhưng cái chung quá đông đảo ở cái xã hội mà sự khác biệt có thể gây chết người.
Với lại, mục đích của V chính vẫn là trả thù. Vendetta, khi nhỏ tôi tưởng nhầm đó là cái tên, nhưng khi tra từ điển mới phát hiện ra nó là từ có nghĩa - "nợ máu".
Trả thù cho một cuộc đời đã mất và không còn đường để quay lại, dù có muốn hay khao khát.
Vậy V là cái tên, là mã, là số 5 La Mã đánh dấu phòng, là viết tắt cho chữ "Nợ máu"

Từng chi tiết của phim đều có thể xem như những hình ảnh ẩn dụ. Tất cả đều đẹp, quá "ý tưởng" và có thể làm người ta đau thắt cả lòng. Hiếm hoi có 1 bộ phim mà khi đang xem tôi buộc phải ngừng lại để cho những tư tưởng thấm thía mới có thể xem tiếp.
Từ chữ V, đến mặt nạ Guy Fawkes
Khi V lên sóng, nhà nhà đều chăm chú. Khi Adam Sutler lên sóng, không còn người xem.
Cảnh V đi ra từ trong biển lửa gào thét với những nỗi đau thương song song với Evey tận hưởng những cơn mưa "có Chúa Trời trong đó."
V dùng dao mà chiến đấu lại với những kẻ cầm súng - "ý tưởng không thể chết được".
Và kể cả V có chết thật, vẫn còn hàng ngàn người đeo mặt nạ Guy Fawkes xuống đường.
Bên cạnh đó,
Sự cô đơn và khao khát người bầu bạn khi V nói đã nghe hết 872 bản nhạc nhưng chưa nhảy 1 lần, cũng như V đã để 1 gian nhỏ tưởng nhớ đến một người bạn chưa gặp lần nào nhưng đã đồng cảm về tâm hồn - Valerie.
Bộ phim "Bá tước Monte Cristo", nói thay cho khao khát trả thù về một cuộc đời bị lấy mất, nhưng cảnh cuối là về 1 tình yêu.
Tôi thích nụ hôn xuyên qua lớp mặt nạ.
Thích khi Evey đã không thử xem khuôn mặt của V khi V đã chết và để y theo toa tàu xe làm vụ nổ cuối cùng - Đêm 5 tháng 11 không thể nào quên.
Tôi thích từng chi tiết, từng góc cảnh, từng trường đoạn (phim quả thật có nhiều trường đoạn).

Xét về trường đoạn yêu thích nhất trong phim, đó sẽ là khi Evey ở trong "nhà tù" do V dựng nên. Kế đó là trường đoạn cuối khi V đánh cuộc chiến cuối cùng và thổ lộ tình cảm với Evey.

Tình yêu nam nữ quả không thể thiếu, để ăn khách hay làm "mềm" 1 bộ phim có nội dung liên quan quá nhiều đến chính trị, khủng bố, đồng tính,...
Tôi thích cách họ yêu nhau.
Và đau cả nỗi đau vì họ yêu nhau.
Tôi nhớ hoài cảnh lần duy nhất suốt cả bộ phim, V không còn chịu nổi cái mặt nạ của mình.
Mặt nạ cười, lòng người khóc.

Tóm lại, mọi thứ về phim đều quá tuyệt vời, từ nội dung đến nhân vật, từ kịch bản đến đạo diễn đến diễn viên, từ kĩ thuật đến kĩ xảo. Tuyệt vời. Là một bộ phim đáng xem để thấm thía (và cả giải trí).

Vẫn không ngớt nỗi buồn đau vì đồng cảm với chuyện phim khi viết bài này, đọc thêm 1 số thông tin trên mạng, những câu trích dẫn,...
Đây sẽ là bộ phim tôi sẽ còn xem lại chừng 2-3 lần nữa, tất nhiên là với bản sub tốt hơn.
Tự đánh giá 8/10 chẳng phải vì còn chỗ nào chưa ổn mà đơn giản vì đó chỉ là "ý tưởng" - không thực.